Quốc khánh A80 – đôi lời chia sẻ từ một tank thủ

[Từ chiến trường ảo đến tinh thần thật – Một tank thủ chia sẻ nhân dịp Quốc khánh A80]

Quốc khánh A80 đến, lướt mạng thấy nhà nhà đăng hình cờ đỏ sao vàng, người người đi diễu hành, còn mình thì… đang nằm nạp đạn ở căn cứ chờ “thằng scout” nó chịu bật đèn giùm cái. Vâng, mình là một game thủ World of Tanks PC hơn 10 năm, Wot Blitz 5 năm, War Thunder tank….– một “tanker” chính hiệu với số giờ chơi đủ để… tốt nghiệp đại học nếu ngồi học nghiêm túc.

Người ta nói game chỉ là trò chơi. Nhưng đối với mình, World of Tanks không chỉ là giải trí – nó còn là nơi để mình luyện sự kiên nhẫn (khi đồng đội rush thẳng giữa bản đồ), luyện khả năng nhẫn nhịn (khi bị TK bởi đồng đội bắn nhầm mà vẫn phải gõ “np bro”), và trên hết, là nơi giúp mình… hiểu thêm phần nào về chiến tranh, về chiến thuật, và về tinh thần “không bỏ xe khi chưa hết máu”.

Quốc khánh A80 - đôi lời chia sẻ từ một tank thủ
Quốc khánh A80 – đôi lời chia sẻ từ một tank thủ

Và thật sự, mỗi lần điều khiển chiếc T-34 hay IS-7 xông pha tuyến đầu, mình lại nhớ tới những trang lịch sử hào hùng mà ngày xưa học qua loa vì mải… vẽ tank vào vở. Lúc đó mới thấy: hóa ra, cảm giác được chiến đấu vì đồng đội, vì một mục tiêu lớn hơn bản thân – dù chỉ trong game – cũng đủ khiến tim đập nhanh hơn vài nhịp.

Nói riêng về cộng đồng game thủ WoT và WoT Blitz Việt Nam một chút:

Thề với lòng là cộng đồng mình vừa “gắt” mà vừa “chất”. Mỗi lần clan war nổ ra là y như rằng forum nóng như trận Stalingrad. Anh em Wot Blitz thì vừa bắn vừa cười, vừa cà khịa nhau trong khi vẫn push rank đều như quân đội. Ai nói cộng đồng game thủ Việt toxic chứ mình thấy ở đây toàn những con người nhiệt huyết, đầu tư, và trên hết là có một tình yêu khó lý giải với những cỗ xe bọc thép cũ kỹ.

Từ những “lão tướng” với thâm niên 10 năm, tới những tân binh vừa nạp trận đầu, tất cả đều góp phần làm nên một cộng đồng tuy không quá ồn ào, nhưng bền bỉ và máu lửa – đúng chất “tanker Việt Nam”…

Quốc khánh A80 – không chỉ là ngày để nhìn lại lịch sử, mà còn là dịp để mình cảm ơn:

Cảm ơn vì được sống trong một đất nước yên bình, nơi mình có thể “bắn tank” cả đêm mà không lo còi báo động.

Cảm ơn cộng đồng đã cho mình những trận cười sảng khoái sau giờ làm, những pha “đi vào lòng đất” nhưng vẫn cùng nhau bật voice: “Trận sau chơi lại nhé anh em!”

Và cảm ơn game – vì dù là thế giới ảo, nó vẫn nhắc mình nhớ rằng: hòa bình là thứ không tự nhiên mà có, và tinh thần chiến đấu – đôi khi – cũng có thể được giữ lửa từ những điều rất nhỏ.

Chúc Quốc khánh vui vẻ, đồng bào tank thủ bắn trăm trận thắng trăm, hết đạn vẫn còn giáp, gặp red team ngu hơn mình, và gặp đồng đội biết bật đèn.

Hẹn gặp ở chiến tuyến – cụ thể là khu D2 – giữa bản Prokhorovka nhé!

Để lại một bình luận